top of page
Tìm kiếm

Minh Tuệ kích hoạt một cuộc đối diện toàn cầu về tính chân thực, thẩm quyền và Chánh pháp

  • Ảnh của tác giả: Admin 2
    Admin 2
  • 3 thg 9, 2025
  • 14 phút đọc

Đã cập nhật: 4 thg 9, 2025

Bài báo ngày 3/9/2025 trên Buddhistdoor Global - một trong những cổng thông tin Phật giáo lớn bằng tiếng Anh, có độc giả rộng ở châu Á, châu Âu, Mỹ. (For English, click here)

(Ảnh Change.org)
(Ảnh Change.org)

____


Cúi chào làm rung chuyển Tăng đoàn: Cách Thích Minh Tuệ kích hoạt một cuộc đối diện toàn cầu về tính chân thực, thẩm quyền và Chánh pháp

(Tayson DeLengocky, 3 tháng 9, 2025)


“Người cúi lạy với tâm trong sạch, là cúi lạy chân lý – chứ không phải y áo.”— Tục ngữ Phật giáo truyền thống

Tại Bồ Đề Đạo Tràng, thánh địa nơi Đức Phật giác ngộ, vào ngày 3 tháng 7 năm 2025, diễn viên Ấn Độ Gagan Malik đã cúi lạy sâu trước Thích Minh Tuệ, một vị hành giả đầu đà người Việt Nam, nổi tiếng với hạnh đi chân trần trong im lặng, không sở hữu gì và không cầu xin gì. Cử chỉ ấy khiêm cung và chân thành. Được ghi lại lặng lẽ qua một buổi livestream, đoạn hình ảnh ấy đã lan truyền chóng mặt chỉ trong vài phút.


Khắp châu Á và xa hơn nữa, hình ảnh ấy được lan rộng: người diễn viên từng thủ vai Đức Phật trên màn ảnh nay cúi lạy trước một người đang đi trên con đường của Ngài trong đời thực.

Không thảm đỏ.

Không sân khấu.

Không phô trương.

Chỉ là một mái lều đơn sơ, một vị sư đi chân trần, và một cái cúi chào im lặng nhưng vang dội hơn ngàn lời nói:


“Ai thanh tịnh trong hạnh, trí tuệ và khiêm nhường — người ấy là Tỳ-kheo, chứ không phải vì y áo.” Kinh Pháp Cú, câu 142

Sự vang vọng kỹ thuật số


Cú cúi chào chỉ thoáng qua, nhưng tiếng vọng của nó lan khắp thế giới.


Cử chỉ ấy đã khơi dậy một làn sóng kỹ thuật số. Chỉ trong vài ngày, số lượt tìm kiếm toàn cầu về tên Gagan Malik đã vọt lên hơn 100 triệu – mức độ chú ý mà trước đó anh chưa bao giờ đạt được. Trong năm trước, lượng tìm kiếm về Malik hầu như bằng phẳng, chỉ có vài đợt tăng nhẹ từ 10 đến 23 triệu gắn liền với lễ Vesak hay sự kiện điện ảnh. Điều tạo nên đột phá không phải là một màn trình diễn kịch tính, mà là một cú cúi chào lặng lẽ trước một vị sư đi chân trần.


Đáng chú ý hơn, khoảnh khắc ấy đã kéo theo sự quan tâm lớn lao đến chính vị hành giả. Mỗi từ khóa phổ biến nhất – “Thich Minh Tue”, “Su Minh Tue”, “Minh Tue”, và “monk Minh Tue” – đều chạm mốc 100 triệu lượt tìm kiếm, tổng cộng hơn 400 triệu chỉ trong vài ngày.


Đây không phải là trào lưu thoáng qua. Nó báo hiệu một mối liên kết toàn cầu đang sâu dần. Trong nhiều tháng sau cú cúi chào ấy, mỗi từ khóa đều đạt trung bình 25 triệu lượt tìm kiếm hàng tháng, phản ánh không chỉ là sự tò mò, mà còn là mối quan tâm chân thành đến con đường của Thích Minh Tuệ.


Vượt qua ranh giới văn hóa và quốc gia, sự tôn kính lặng lẽ này đã tạo nên một điều hiếm có: một Tăng đoàn toàn cầu không tường vách. Ít nhất một triệu người theo dõi Thầy hằng ngày. Khoảng 5 triệu người tham gia định kỳ.


Có hơn 100 người livestream theo dấu hành trình – kẻ thì vì lòng kính ngưỡng, kẻ thì vì tò mò, hoặc mong chờ một sơ suất. Một số thậm chí xuất hiện để khiêu khích: những kẻ gây rối tìm cách gieo loạn bên cạnh đoàn hành giả, hòng phá hoại điều mà họ không thể kiểm soát.


Thế nhưng xuyên suốt tất cả, Thầy vẫn bất động.


Động lực này không xuất phát từ điện ảnh. Nó không liên quan đến người từng đóng vai Đức Phật, mà là người đang đi như Ngài. Người diễn viên ấy đã cúi chào, không phải trước ánh đèn sân khấu hay kịch bản, mà trước một vị sư chân trần dưới mái lều rách nát. Và cả thế giới đã chứng kiến.


Họ không thấy một màn trình diễn, họ thấy sự hiện diện.


Họ không ngưỡng mộ danh tiếng, họ nhận ra tấm lòng chân thành.


ree

Sự tĩnh lặng giữa cơn bão

“Mặc bất cứ y áo nào, nhận bất cứ món ăn khất thực nào, trú bất cứ nơi nào… Ta tán thán vị Tỳ-kheo như thế.”Trưởng Lão Tăng Kệ, câu 1062–7

Vị sư ấy không hề động. Gương mặt vẫn an nhiên, tĩnh tại, không đổi khác trước, trong, hay sau cú cúi chào. Trong sự tĩnh lặng ấy là tâm quân bình sâu thẳm của hạnh từ bỏ có kỷ luật. Chung quanh, lòng người lay động. Có người rơi lệ. Có người chắp tay cung kính. Nhưng Thích Minh Tuệ vẫn hoàn toàn bất động — không lay chuyển, không chạm tới, lặng lẽ vững chãi như ngọn núi dưới bầu trời — chẳng màng đến hào quang hay tán tụng.


Khoảnh khắc ấy nổi bật — thậm chí có phần châm biếm — khi so với những kỳ Đại lễ Vesak Liên Hợp Quốc trước đây, nơi các vị giáo phẩm Việt Nam nổi tiếng như Thích Nhật Từ từng nở nụ cười bên cạnh Gagan Malik, tận hưởng ánh hào quang phản chiếu từ người nổi tiếng. Khi ấy có máy ảnh, cái bắt tay, những khung hình dàn dựng.


Nhưng ở Bồ Đề Đạo Tràng, không hề có những thứ đó.

Không ánh đèn.

Không tràng pháo tay.


Chỉ có sự tôn kính — thô mộc, chân thật, và không hề được sắp đặt.

“Im lặng là ngôn ngữ của sự chứng ngộ.”Ramana Maharshi

Sự tôn kính được nhắc lại, rồi rút lại


Trong những ngày sau đó, Gagan Malik hoàn toàn im lặng. Không phỏng vấn. Không giải thích. Chỉ là sự im lặng.


Rồi, vào ngày 15 tháng 7, mọi thứ thay đổi. Trong một tuyên bố chính thức, Malik diễn giải lại cuộc gặp gỡ như một “cuộc trao đổi ngắn gọn trong thiện chí” — chứ không phải là một sự ủng hộ. Mặc dù ban đầu anh đã thỉnh vị tu sĩ chúc phúc cho công việc hoằng pháp của mình, nhưng cử chỉ ấy đã bị che lấp dưới hàng loạt lời tuyên bố miễn trừ. Anh viện dẫn những quan ngại được nêu ra từ các giáo hội ở Việt Nam, Ấn Độ và Sri Lanka — đặc biệt xoay quanh việc Thích Minh Tuệ không có sự thọ giới chính thức trong hệ thống tôn giáo — và yêu cầu gỡ bỏ toàn bộ hình ảnh, video.


Điều này không phải là mới. Các bậc tiên tri thường được tôn kính trong riêng tư, nhưng lại bị chối bỏ nơi công khai.

Chúa Jesus thành Nazareth đã từng được đón chào bởi đám đông hôm trước, nhưng chỉ ít ngày sau lại bị đóng đinh — không phải bởi người xa lạ, mà bởi chính các thiết chế tự xưng là đại diện cho Thiên Chúa.


Siddhārtha Gautama cũng từng bị các khổ hạnh khác nghi ngờ, chế giễu sau khi Ngài từ bỏ khổ hạnh cực đoan — cho đến khi sự giác ngộ của Ngài chứng minh tất cả đều sai lầm.


Khi lòng tôn kính là chân thật, nó không cần đến sự biện hộ. Nhưng trong một thế giới bị chi phối bởi hình thức, ngay cả sự chân thành cũng có thể bị kiểm duyệt.


Sự im lặng được dàn dựng


Trong thời mạt pháp tăm tối, Ma vương khoác y ca-sa và giảng về “giới luật.” — Lời bình (không chính thống) trong kinh điển Đại thừa.

Ngôn từ này gợi lại giọng điệu mà Thượng tọa Thích Nhật Từ đã sử dụng trong bức thư gửi vào tháng 4 năm 2025 đến Đức Tăng Thống của Tông phái Malwatta tại Sri Lanka. Trong thư, ông đã sai lệch sự thật khi trích dẫn một công văn nội bộ của Thái Lan như là “bằng chứng” cho rằng Thầy Minh Tuệ không phải là một tu sĩ hợp pháp. Ông kêu gọi chính quyền can thiệp, dừng cuộc hành hương và trục xuất tăng đoàn.


Đây không phải là một lời khiển trách đơn lẻ, mà là một phần trong một nỗ lực phối hợp: một sự đàn áp tinh thần mang tính xuyên quốc gia. Giới chức Phật giáo Việt Nam — vốn thường gắn kết với hàng giáo phẩm do nhà nước hậu thuẫn, quan tâm đến uy tín và quyền kiểm soát — đã phối hợp với các định chế ở Ấn Độ, Sri Lanka và Thái Lan để bôi nhọ Thích Minh Tuệ. Không phải bằng đối thoại, mà bằng kiểm duyệt, chặn thị thực và áp lực từ các giáo hội.


Điều họ sợ hãi không phải là sự giả dối, mà chính là sự chân thật, vốn không bị ràng buộc bởi kiểm soát.


Đó cũng là nỗi sợ đã khiến giới chức Do Thái giáo lên án Chúa Giê-su,

đã khiến các nho sĩ bác bỏ Bồ-đề-đạt-ma,và đã biến Thánh Phanxicô thành trò cười trước khi ông trở thành biểu tượng được tôn kính.


Y áo và bình bát không được truyền trao bởi chính trị, mà bởi sự chứng ngộ. — Tục ngữ Thiền tông.
ree

Câu hỏi lạc mất Chánh Pháp

Thích Minh Tuệ có thật sự là một nhà sư không?

Câu hỏi ấy — được lặp đi lặp lại trong cả truyền thông lẫn trong giới tu sĩ — thực ra đã bỏ lỡ trọng tâm. Đây là vấn đề tâm linh, không phải hành chính. Bởi lẽ, Thầy chưa bao giờ tự xưng là như vậy. Thầy không tìm kiếm đệ tử. Thầy chỉ lặng lẽ bước đi — chân trần, trong im lặng, không danh xưng, không chùa chiền.


Kể từ khi cuộc hành hương quốc tế khởi hành ngày 12 tháng 12 năm 2024, từng ngày qua, Phật tử từ khắp nơi trên thế giới vẫn đến, dâng cúng tứ sự trong lặng lẽ. Không có thông báo. Không có tổ chức. Thế nhưng, họ vẫn tìm đến.


Họ nhìn thấy đời sống của Thầy, chứ không phải giấy tờ.

Thấy sự thực hành, chứ không phải thủ tục.

Thấy sự hiện diện, chứ không phải địa vị.


Thầy không tự xưng là người khoác y, nhưng Thầy đang sống con đường.


Cũng như Chúa Kitô đã bước đi không ngai vàng, không giáo phẩm; như nữ thánh Rābiʿa từng cháy bỏng khát vọng bên ngoài thánh đường; như Thánh Phanxicô từng đi khất thực trước cửa chính nhà thờ mà sau này chính ông đã canh tân.


Ngay cả Chúa Giê-su, khi bị các thầy tế lễ chất vấn về thẩm quyền của Ngài, cũng đã đáp:

“Cứ xem quả thì biết cây.” — Matthew 7:16–20

Đức Phật cũng dạy điều tương tự:

“Không phải bởi tóc bện, không phải bởi dòng họ, cũng chẳng bởi nơi sinh mà trở thành kẻ xuất sĩ chân thật. Nhưng ai có Chân lý và Chính hạnh — người ấy mới thật là bậc thanh tịnh, là vị sa-môn.” — Pháp Cú 393

Khi “chứng chỉ” trở thành chiếc lồng


Tom Cruise chưa bao giờ hoàn tất trường đào tạo diễn xuất. Jennifer Lawrence được phát hiện khi còn là thiếu niên. Johnny Depp bắt đầu là một nhạc công. Shah Rukh Khan, Deepika Padukone — chẳng ai đi theo một con đường quy chuẩn.

Thế nhưng, không ai nghi ngờ vai trò của họ.


Vai diễn Đức Phật của Gagan Malik đã làm rung động hàng triệu người — không phải nhờ bằng cấp, mà nhờ sự hiện diện.


Vậy tại sao, khi một vị tu sĩ sống trọn vẹn Chánh Pháp, không hại ai, thì việc thiếu “giấy tờ chứng nhận” lại trở thành cớ gây ra sóng gió?


Đức Phật chưa bao giờ đồng nhất giác ngộ với thủ tục hành chính. Ngài đã cảnh báo rằng sẽ đến ngày Tăng đoàn đầy rẫy những kẻ “chỉ khoác bên ngoài hình tướng Tỳ-kheo, mà không thật sự sống theo con đường.” (Kinh Đại Bát Niết-bàn, Trường Bộ 16).


Ngài đặt niềm tin vào trí tuệ, không phải hội đồng.

“Không bởi dòng dõi hay nơi sinh mà thành bậc xuất sĩ… mà bởi Chân lý và Chính hạnh.” — Pháp Cú 393

Và Chúa Kitô cũng dạy điều tương tự:

“Khốn thay cho các thầy dạy luật… các ngươi lau sạch bên ngoài chén bát, nhưng bên trong thì đầy tham lam và phóng túng.” — Ma-thi-ơ 23:25

Chúng ta không được kêu gọi để phán xét y áo hay chức vị, mà để nhận ra sự hiện diện, hoa trái, và Chân lý.


ree

Những bậc Thánh không cần phê chuẩn


Lịch sử vang vọng những âm hưởng rõ ràng.


Đại Ca-diếp (Mahākassapa), người thừa kế do chính Đức Phật chọn, được tôn kính không phải vì địa vị mà vì đời sống khổ hạnh. Ngài mặc y vá, sống ẩn dật và hiện thân cho hạnh xả ly. Đức Phật từng nói:

“Ca-diếp thật sự là con trai của ta, người hành xử đúng theo lời dạy của ta.” — Tương Ưng Bộ Kinh 16.10

Upasīva, một kẻ tầm đạo lang thang, không phải tu sĩ, đã được Đức Phật giảng dạy những chân lý sâu sắc trong Kinh Tập (Sn 1069–76), chứng minh rằng sự chân thành, chứ không phải địa vị, mới là cánh cửa mở vào Chánh Pháp.


Bồ-đề-đạt-ma khi đến Trung Hoa đã bị vua chúa và học giả xem thường. Ngài chẳng nói gì, chỉ ngồi xoay mặt vào vách suốt chín năm. Đến lúc, Ngài truyền pháp cho người thể hiện lòng chí thành, chứ không phải kẻ đạt được thành tựu học thuật.


Lục Tổ Huệ Năng, người tiều phu thất học, chưa từng chính thức quy y, đã được Ngũ Tổ bí mật trao y bát và Chánh Pháp:

“Ai hiểu được tâm, thấy được bản tánh, chính là bậc thầy của muôn loài.” — Pháp Bảo Đàn Kinh

Ngài bị tăng chúng truy đuổi, bị Tăng đoàn khước từ, nhưng được sự thật công nhận.

Milarepa mặc lá tầm ma, sống trong hang động, thiền định đến mức da thịt hóa xanh. Không hội đồng nào công nhận ông. Thế nhưng ông ca rằng:

“Ta không khoác y, chỉ mặc lá tầm ma. Ta không giữ nghi thức, chỉ giữ chân lý. Ta không mang tước vị, chỉ có gió mang đi khúc ca của ta.”

Ajahn Mun Bhuridatta, tổ phụ Thiền Lâm Thái, đi chân trần trong rừng, thiền dưới gốc cây, bị các bậc trưởng thượng chỉ trích. Ngài chẳng giữ chức vị, nhưng tỏa ra sự thanh tịnh.


Ramana Maharshi, ở tuổi 16 đã trải nghiệm sự diệt ngã, ngồi lặng lẽ tại núi Arunachala, chưa từng thọ giới và cũng chẳng bao giờ nhận quyền uy. Khi được hỏi có phải là một vị thầy không, Ngài đáp:

“Ta không có đệ tử. Ta chẳng biết gì. Ta chẳng làm gì cả.”

Không ai trong số những nhân vật này đi lên nhờ hệ thống phẩm trật. Phần lớn đều bị nghi ngờ, nhiều người bị công kích. Nhưng tất cả được ôm trọn — không phải bởi định chế, mà bởi Chánh Pháp.


Họ không được bổ nhiệm. Họ đã giác ngộ.


Xuyên suốt các truyền thống, ta đều thấy cùng một chân lý: sự thánh thiện không cần chờ sự cho phép.


Lời dạy của chính Đức Phật


Đức Phật đã tiên tri rằng trong những thế kỷ sau, Chánh Pháp chân thật sẽ ngày càng khó được nhận ra. Trong Kinh Đại Bát Niết-bàn (Trường Bộ 16), Ngài cảnh báo rằng sẽ có ngày Tăng đoàn đầy rẫy những kẻ “chỉ mang hình tướng của một vị Tỳ-kheo, nhưng không sống theo con đường,” trong khi những bậc xuất gia chân chính lại bị hoài nghi hoặc công kích.


Ngài không giao phó quyền phán xét cho định chế, mà cho trí tuệ.


“Ai tôn kính bậc đáng tôn kính… tức là tôn kính Như Lai.” — Tăng Chi Bộ Kinh (AN 5.112)
“Ai cúng dường một vị tu sĩ hành trì hạnh khổ hạnh, tức là cúng dường Ta.” — Kinh Phật thuyết như vầy (Itivuttaka 92)
“Ai thấy Pháp là thấy Ta.” — Tương Ưng Bộ Kinh (SN 22.87)

Ngài chưa bao giờ nói: “Hãy nhìn y áo của Ta, rồi các ngươi sẽ nhận ra Ta.”

Ngài nói: “Hãy thấy Pháp, rồi các ngươi sẽ thấy Ta.”


Đây không phải là ẩn dụ. Đây là chỉ dẫn.


Khi một vị tu sĩ đi chân trần, ăn một bữa, ngủ trên đất, tránh khen ngợi, không nói gì, không xin gì — đó không phải là màn trình diễn. Đó là Chánh Pháp được sống.


Và Đức Phật đã dạy rõ: nơi người như vậy, chính là đang thấy Ngài.


Không phải huyền thoại, mà là tấm gương.

Không phải biểu tượng, mà là hiện thực.


Vậy tại sao chúng ta ngoảnh mặt?

Bởi vì chân lý không mang nhãn mác sẽ đe dọa quyền lực.

Bởi vì sự im lặng thách thức kiểm soát, và khiêm hạ kháng cự lợi nhuận.

Bởi vì một vị tu sĩ không danh xưng thì không thể bị thuần phục.

Bởi vì tĩnh lặng làm chao đảo một thế giới nghiện ồn ào.

Bởi vì chân thật phơi bày giả dối.


Chúng ta ngoảnh mặt, không phải vì vô minh —mà vì ta nhận ra Chánh Pháp.

Và Chánh Pháp ấy đang kêu gọi ta phải thay đổi.


ree

Nếu đây không phải là Chánh Pháp, thì là gì?

“Ai thấy Pháp là thấy Như Lai.” — Trung Bộ Kinh 26

Trong mọi thời đại, luôn có những người mang theo điều thiêng liêng theo cách khiến quyền lực phải chao đảo.


Họ bước đi không danh xưng, nói không bục giảng, và chẳng cúi đầu trước bất kỳ định chế nào.


Giê-su. Thánh Phanxicô. Rābiʿa. Huệ Năng. Ramana. Milarepa. Đại Ca-diếp.


Tất cả đều bước đi một mình. Tất cả đều bị nghi ngờ. Và tất cả đều trở thành ngọn hải đăng.


Thích Minh Tuệ có thể thiếu sự phê chuẩn chính thức, nhưng Ngài mang trong mình điều gì đó xưa cũ và sâu thẳm hơn — tính chân thực.


Vào đỉnh điểm chú ý toàn cầu tháng 5/2024, bốn từ khóa tìm kiếm liên quan đến Thích Minh Tuệ — “Thich Minh Tue,” “Minh Tue,” “Su Minh Tue,” và “Monk Minh Tue” — mỗi từ khóa đều vượt 100 triệu lượt tìm kiếm toàn cầu, tổng cộng hơn 400 triệu lượt chỉ trong vài ngày. Đáng chú ý, con số khổng lồ ấy — 400 triệu lượt — đã lặp lại ở mọi thời điểm then chốt sau đó, cho thấy một mẫu số cộng hưởng toàn cầu rõ ràng và bền vững. Đây không phải một trào lưu thoáng qua, không phải một “cơn sốt” ngắn hạn. Sự quan tâm toàn cầu vẫn vững chắc, với mức trung bình 100 triệu lượt tìm kiếm mỗi tháng cho cả bốn từ khóa — một mức độ quan tâm hầu như chưa từng có đối với bất kỳ nhân vật tâm linh còn sống nào.


Mỗi ngày, hơn một triệu người dõi theo hành trình của Thích Minh Tuệ, trong khi hơn 100 kênh livestream ghi lại từng bước chân — có người vì kính ngưỡng, có người vì lợi nhuận, có người vì hy vọng bắt gặp một sơ suất nào đó để chứng minh Ngài đã chệch khỏi con đường. Ngoài ra, khoảng năm triệu người khác theo dõi định kỳ, hình thành nên một Tăng đoàn toàn cầu không tường vách — một cộng đồng tâm linh vượt qua ngôn ngữ, địa lý, và cả tôn giáo. Suốt hơn một năm qua, sự gắn bó sâu sắc này đã tạo nên một làn sóng ổn định và ngày càng lan rộng của sự tò mò tâm linh, niềm kính ngưỡng, và sự chuyển hóa.


Và thế giới đã thực sự nhìn thấy điều đó.


Xuyên suốt các quốc gia và truyền thống, nhiều người không chỉ thấy một nhà sư — mà thấy một hiện thân sống động của Chánh Pháp.


Không do bổ nhiệm, mà do được công nhận.

Không do cấp chứng nhận, mà do được thấy.


Ngài không tự xưng là thầy.

Ngài không giữ tước vị, không kêu gọi tín đồ.

Ngài chỉ lặng lẽ bước đi — kiên định, thinh lặng, không chùa chiền, không phô trương.


Và câu hỏi vẫn còn đó:

Thích Minh Tuệ có phải là một vị sư?

Nếu không, thế nào mới gọi là một vị sư?

Nếu đây không phải là Chánh Pháp, thì là gì?


Hãy để Ngài bước đi. Hãy để Ngài hiện hữu.

Có thể chiếc y chưa có, nhưng Chánh Pháp thì không thiếu.

Đây chính là Chánh Pháp hiện hình.

Và đó là lý do nó không thể bị bịt lặng.


Như chân lý giữa cơn bão, Ngài vẫn bước đi.


___hết___


Cầu Mong Các Sư Bình An, Mạnh Khỏe và Tinh Tấn Tu Tập!


Trân trọng,

Admin Team


MINH TUE PATH

Cộng Đồng Đầu Đà Hướng Đến Trí Tuệ và An Lạc

(Những ai có ý kiến đóng góp vui lòng điền thông tin dưới chân trang nhé.)



 
 
 

1 bình luận


nguyenthiainuong
04 thg 9, 2025

Xúc động quá. Con thành kính đảng lễ ngài Minh Tuệ từ xa.

Thích
Minh Tue Pattern 2.jpg

Đăng ký nhận tin

Đăng ký email để nhận cập nhật tin chính thống mới nhất !

Cảm ơn đã đăng ký !

Tham gia đồng hành và ý kiến đóng góp

Liên hệ với bạn qua?
Giới tính
Ngày sinh
Ngày
Tháng
Năm
bottom of page